Gọi nhau hương đất dịu dàng
Gọi ngày xưa ấy trăng vàng mùa non
Gọi mùa đâu, chẳng thấy còn
Giao mùa vũ khúc mỏi mòn vu vơ
Vụng tay rơi mất hồn thơ
Cạn vơi giọt nước ngu ngơ trách mình
Bao la trong biển sóng tình
Đóa hoa vô sắc trách mình phiêu linh
Xót xa trong khúc ru tình
Xót xa trong khúc ru tình
Nghiêng lòng chưng cất khôi tinh giao mùa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét