Trở trăn trong cõi âm thầm
Lòng sao cội rễ độc cầm ưu tư
Nhớ ai hay nhớ tạ từ
Lòng lay muốn gọi chân tu nhuộm mầu
Thương người trong chốn bể dâu
Hồn thông trí tuệ thẳm sầu âm u
Buâng khuâng độc quán tương tư
Rát lòng đắng đót tạ từ cố nhân
Trời kia ai bắt phong trần
Mà sao phải chịu phân thân não nề
Gieo tình gọi mộng cơn mê
Buông lòng đong đếm lời thề xa xăm….
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét